Việc Tìm Người | Người tìm việc | Bạn đọc viết    
15:11 14/08/2014 GMT+7

Lệ Phong: “Đặt bút đôi dòng viết mải mê…”

“Đặt bút đôi dòng viết mải mê - Bạn hữu cùng tâm chắc chẳng chê - Cảm xúc nhân gian bình thường đó - Xin còn bày tỏ trước si mê...”
 

PHÒNG GIÁM THỊ
 

Lệ Phong: “Đặt bút đôi dòng viết mải mê…”


Nhanh lên! Trễ học mất rồi!
Cái xe ưa hỏng, thiệt đời xui ghê.
Chết thay cái tật lề mề,
Nhưng mà hổng bỏ được "nghề" mới “đau”!
Phải mang chi nỗi u sầu,
Ngồi phòng giám thị tiết đầu...lao công.
Sớm chưa ăn bữa lót lòng,
Đã mang thân tội đi trồng cây xanh.
Bã cao su cạy tanh bành,
Thà xung phong trước, điểm danh ngon rồi.
Cái phòng giám thị, chao ôi!
Một năm bao tiết ngồi chơi trong này.
Lúc nao cũng thấy một "bầy",
Mắt lim dim giống còn say đêm dài.
Ai thì có thể hơn ai?
Liếc qua liếc lại, thấy: "Chài! Wen ghê!".
Giống như có hẹn có thề,
Không đi một lúc, nguyện về một nơi.
Trống vang như gọi ra chơi,
Tiết hai chuẩn bị, xin mời đi lên...

 

*****

DUYÊN

(Tặng Lê Duy Giao Hải)
 

Lệ Phong: “Đặt bút đôi dòng viết mải mê…”


Buổi chiều kia ơi! Trễ học rồi,
Cánh cổng vô tình đã im hơi.
Chợt nhớ, chao ôi! Còn chiếc cặp,
Vẫn đang trên lớp...tính sao trời?

Xin vào bảo vệ lại không cho,
"Này cô bé ơi!"_là sao đỏ.
"Thương chút thân này em giúp cho",
Thầm cảm ơn em_sự tình cờ.

Bảo vệ bây giờ lại cho vô,
Biết khóc hay cười sao đây chớ?
Cô bé kia đâu? Cặp tôi đâu?
Tôi biết nơi đâu để đợi chờ?

Gặp em tôi thấy mệt ghê luôn,
Em nhìn tôi, trách vội câu hờn.
"Bộ tưởng em là osin hả?",
"Hổng dám em ơi! Thật cảm ơn!".

Và những trưa nào tôi có em,
Cười vui trong nắng chiều êm êm.
Tôi thấy em vui lòng tôi cũng,
Vui trọn tim rồi, tôi mến em.

Tôi dại, tôi khờ, tôi ngu quá!
Giỡn đùa cho em hờn vội vã.
Em nói câu buồn "Vô duyên!" đó,
Tôi giận em rồi, tôi cách xa.

Đôi mắt kia ơi! Không nhìn nữa,
Nụ cười không rớt giữa ban trưa.
Nhưng trái tim không là tôi nữa,
Không thể quên em, mãi đợi chờ.

Tôi cất vô duyên vào đâu đó,
Để được bên em tuổi học trò.
Không đắn đo chi, lòng vui sướng,
Vô duyên hữu nợ_há phải lo.

*****

GỬI MÁ TRƯNG!
 

Lệ Phong: “Đặt bút đôi dòng viết mải mê…”
 

A6 quậy lắm! Má Trưng ơi!
Mãi không lo học, chỉ lo chơi.
Mãi đem cho má buồn với giận,
Luôn khiến đôi hàng nước mắt rơi.


Là bao công sức, những đêm trường,
Con giờ mới hiểu thấu má ơi!
Của đây năm tháng_lòng xin giữ,
Má mãi là Mom A6 thôi!

*****

TÌNH YÊU?

Lệ Phong: “Đặt bút đôi dòng viết mải mê…”

Này bạn ơi! Tình yêu là gì thế?
Có phải là đôi giọt nắng bâng khuâng?
Hay là những hạt mưa rơi bất tận?
Có rơi hoài, rơi mãi thế không mưa?

Phải tình yêu là một buổi ban trưa?
Trộm tiếng cười và đánh cắp trái tim.
Phải tình yêu...chạy trốn mãi đi tìm?
Loanh quanh giữa những bài thơ không rõ.
Phải tình yêu là nhận để rồi cho?
Hay là cho mà không hề muốn nhận?
Tình yêu là khi không hờn với giận,
Kiếm chuyện làm cho lắm éo le thay.

Này bạn ơi! Tình yêu là gì vậy?
Chẳng thấy gì sao lại nói yêu nhau?
Thấy chi đâu? Tình yêu ở nơi nào?
Trong lồng ngực hay bờ môi giả dối?
Chỉ bâng quơ trong những lời nói vội,
Cho vui đường, vui lối chứ hơn chi.

Bạn tôi ơi! Tình yêu là gì nhỉ?
Mà khi cười, khi khóc, lúc vu vơ.
Tình yêu chăng là tiếng sét bất ngờ?
Đánh vào giữa hai lòng rơm san sát.
Tình yêu là con thuyền trôi ngơ ngác,
Đụng đá ngầm rồi đắm dưới biển sâu..
Hay tình yêu là những điều tôi giấu,
Tôi ngu ngơ, tôi cất ở trong lòng.
Tôi đem vào trong từng cơn mơ mộng,
Chỉ riêng mình tôi biết với tôi thôi.

Có phải chăng tình yêu là lầm lỗi?
Nuốt đêm dài và ăn mất tinh mơ.
Hay tình yêu là những phút đợi chờ?
Không hy vọng, cũng nào đâu thất vọng.
Tình yêu đầy những khu vườn đang trống,
Lấp ánh nhìn và tắt lửa cô đơn.
Tình yêu thường vô tình hay bất chợt,
Đến không ồn, và mất cũng im hơi.
Tình yêu đầy mọi lúc và mọi nơi...
Vậy tình yêu là gì thế? Chao ôi!...

Lệ Phong

 
Nhận xét và thảo luận
 
Captcha
Refesh
Bấm vào nút bên cạnh để làm mới
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đang xử lý...