Việc Tìm Người | Người tìm việc | Bạn đọc viết    
21:27 12/07/2014 GMT+7

Khi ánh mắt ta vô tình chạm nhau trên đường đời!

Những người khi yêu nhau, họ xem đối phương là cả thế giới của mình vậy khi chia tay nhau có chắc rằng hai con người từng sống trong cái thế giới tình yêu ấy có thể xem nhau như hai kẻ xa lạ không hề quen biết trên đường đời?
 

Dạo này, khi người ta nói chuyện với em họ đã thôi nhắc tên anh. Nhưng thỉnh thoảng một vài người tò mò và hỏi mối quan hệ của chúng ta là gì? Là gì hả anh, hết là người yêu của nhau, liệu chúng ta có còn là bạn?
 

 Khi ánh mắt ta vô tình chạm nhau trên đường đời!
 

Những người khi yêu nhau, họ xem đối phương là cả thế giới của mình vậy khi chia tay nhau có chắc rằng hai cá thể từng sống trong cái thế giới tình yêu ấy có thể xem nhau như hai kẻ xa lạ không hề quen biết trên đường đời? Người khác thì em không biết nhưng riêng em, em biết mình không thể làm thế đâu.

Khi mới xa anh, lý trí của em không đủ sức ngăn cản con tim em thôi nghĩ về anh, ngăn đôi mắt em không khóc nữa vì nhớ anh và ngăn cho đôi tay em đừng bấm số của anh. Em gọi cho anh, anh nhấc máy, cũng là giọng nói ấm áp lúc trước em vẫn hay nghe nhưng sao giờ đây xa lạ quá. Em đã nghẹn lời, đã khóc nấc lên khi nghe tiếng alo từ đầu dây bên anh. Vội buông chiếc điện thoại đi, tim em như thắt lại, em đau đớn khi nhận ra em và anh đã không còn thuộc về nhau.

Mỗi lần bước chân qua những con phố anh và em từng đi qua, mắt em vẫn hay dáo dác tìm bóng anh. Em thèm được nhìn thấy anh nhưng em sợ phải đối mặt với anh. Em sẽ như thế nào lúc mặt đối mặt với anh nhỉ? Em không biết có nên gọi tên anh, có nên nở nụ cười chào anh giống như việc em gặp lại một người bạn từng quen hay em em sẽ vờ như không quen anh mà quay mặt đi. Thật sự em không biết cách để đối mặt với anh – người con trai đã từng là tất cả của em nhưng nay chỉ còn là kí ức!
 

 Khi ánh mắt ta vô tình chạm nhau trên đường đời!
 

Em nghĩ, những người hết yêu nhau xem nhau như người xa lạ chỉ khi họ đã từng làm tổn thương nhau rất nhiều. Anh chọn cho anh con đường riêng – con đường không có bóng dáng em. Còn em, em vẫn cứ bước tiếp con đường của mình. Em đã từng oán trách anh, đã từng thù ghét anh rất nhiều nhưng thời gian đã xoa dịu và hàn gắn vết thương lòng giúp em rồi. Nên anh à, em không muốn mình mãi chìm đắm trong những thứ cảm xúc tiêu cực ấy nữa vì cuộc sống này có là bao, nên bây giờ em muốn dành cho nó lòng vị tha và yêu thương để mỗi ngày em cảm nhận sự an yên trong tâm hồn mình. Nghĩ về anh, em đã thôi sướt mướt và cũng không còn nhớ nhung, đau buồn. Nghĩ về khoảng thời gian anh và em bên nhau, em xem nó như hồi ức, những hồi ức của tuổi trẻ không bao giờ được lãng quên.
 

 Khi ánh mắt ta vô tình chạm nhau trên đường đời!
 

Vậy nên anh ơi, nếu lỡ vô tình chạm mặt nhau đâu đó trên đường đời này, em sẽ cười với anh thật tươi. Còn anh, anh đừng lảng tránh, đừng ngượng ngùng quay mặt đi khi thấy em mà hãy nhìn em mỉm cười đáp trả lại như hai người bạn anh nhé!

Bơ dâu tây

 
Nhận xét và thảo luận
 
Captcha
Refesh
Bấm vào nút bên cạnh để làm mới
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đang xử lý...